Friday, February 20, 2009

Ôi Thời Gian

Thời gian không nói





Thời gian chỉ đi



Thời gian nghĩ gì?



Em không biết nữa.





Thời gian gõ cửa


Tất cả mọi nhà.


Thời gian đi qua

Không hề ngoảnh lại.




Thời gian không đợi



Ta phút giây nào,



Thời gian bao giờ



Cũng vô tình vậy,



Cũng như anh đấy



Vô tư,thản nhiên,



Không bao giờ nhìn



Phía sau mình cả.





Anh như thời gian


Vừa quen vừa lạ.


Anh thì gần quá

Mà em thấy xa

Như thời gian qua

Em không giữ được.




Thời gian là thước



Đo lòng thủy chung



Anh là thời gian



Đo lòng em mãi.





Em thì cứ đợi


Anh thì cứ đi.

Anh đang nghĩ gì

Làm sao em biết,

Anh như thời tiết

Lúc nắng lúc mưa,

Em đợi trời mưa,

Anh làm trời nắng,

Em đợi trời nắng,

Anh làm trời mưa.




Rồi thời gian qua,



Anh không ngoảnh lại,



Em chờ anh mãi,



Tóc xanh úa màu.



Thời gian qua mau,



Anh cũng đi đâu,



Không hề quay lại



Em thì cứ đợi,



Anh thì cứ đi,



Không nói năng gì,



Như thời gian đi,



Thời gian không nói.





Hồn trùm bóng tối,


Tim ướp giá băng,

Đó là lòng anh

Mãi không tỏ sáng.
z

Ôi em mù quáng,



Yêu quá dại khờ,



Viết vội bài thơ



Trao, người đã lấy.



Giờ muốn đòi lại,



Không biết mần răng



Giống như thời gian,



Qua đi là mất



st.

Friday, February 6, 2009

Sinh Nhật 2009

5/2 một ngày thật đẹp trời cộng thêm các bạn thật xinh tươi đáng yêu duyên dáng đã tạo nên một buổi tối rộn vang tiếng cười thật khó quên.


Photobucket
Á ..! Quà của mình ..ha.ha.ha...

dựt quà cướp quà  tặng quà
Sau một hồi dành giựt quà kết thúc...ủa quà của mình
đâu mất tiêu òi ta ???


tự xử 2 tự xử 1 Tự xử 3 tự xử 4
À..thì ra mí chị em hắn đang ăn ké kìa...hè.hè.hè...




Photobucket
Thuii..cất quà dzô cho chắc en...sao nghi ngờ qué àh...




Photobucket
Sau màn 1 trình diễn bốc chụp dựt quà...
chuyển qua màn 2 cảnh 1 nghen


Photobucket
Hai nhỏ này tập trung dzô chuyên ngành ngâm cú thực đơn
dzữ dzội chưa kìa


Photobucket
Sau một hồi ngâm cú nhỏ Tím vẫn chưa hiểu món gì ? cô giáo dùng tay diễn tả luôn mới ghia chứ !






Photobucket
Nhỏ Diên đã chọn được món của mình rùi kìa..( hấp dẫn quá nha )

Photobucket
Nhỏ Tím thấy hấp dẫn quá nhào vô xin chụp ké kìa..mà tưởng chụp ké tấm hình thôi chứ..
đằng này dành luôn ly kem của nhỏ Diên mới ghia


Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket doan hinh
Tiếp tục qua màn 3 cảnh 1 nghen. hi.hiii
Dư âm ngày tết vẫn còn...Lì xì lì xì đê


Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket
Chài ai chài...anh Phương thấy tiền cái mặt sáng rỡ kìa chài



Sau các màn dành dựt bốc hốt giận hờn các kiểu hòa bình đã lập lại



Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket
Sự chân thành đồng cảm tình yêu thương
đã gắn kết tất cả lại với nhau
Cám ơn tất cả các bạn thân yêu của tôi.Hugs tất cả


Photobucket

Tuesday, February 3, 2009

Lì-Xì chuyện dài tập (he..heeee)

Khởi đầu năm mới đi làm thiệt là dzui Vừa bước chân vào công ty đã thấy mọi người rôm rã chúc tết lì xì các kiểu. Cái đầu ham dzui của mình liền nghỉ ngay " cái kiểu này thì vô chơi thôi chứ làm việc gì nổi " heeeee....Năm nay muốn lì xì quá trời ah mà sao hõng ai đòi mình lì xì hết dzị ta, mới ngồi xuống ghế là cóa người đến tình nguyện lì xì rùi... ngại ghia nơi.Mà lì xì cặp nữa mới ghê chứ...hic..đừng có ham hố vội nhé ( lì xì cặp cho năm nay có cặp có đôi đó nha ) Hazzaaa...lại nhắc khéo nữa rùi kìa. hì.hì...kệ đi nhắc kiểu gì miễn có lì xì là được . Tiết mục lì xì chúc tết hết buổi sáng..Đến buổi chiều chưa việc nào ra việc nào đã xin sếp dọt dìa sớm đi chúc tết nhận lì xì ( tại dzì có người tình nguyện ngồi nhà chờ mình đến để lì xì nên mới đi đóa nha ) heeee..năm mới cho chảnh chút xíu nha pà con. Đến chơi chị em tám mới có 3 tiếng chưa đã gì hết thì phải cáo lui vì đứa nào cũng có độ riêng. Dzậy là cả đám nhao nhao nhận lì xì...mà chời oii..ngại ghia nơi..sáng được lì xì cặp..tối được lì xì lẻ ( cái đầu tham lam đang nghỉ " ai cha...lẻ vậy là nhiều xiềng hơn chẳn rùi nha" ) haa.haaa...Trời ơi hồi hộp thiệt á...lì xì gì mà hõng bỏ bao lì xì gì hết..cứ đếm từng tờ từng tờ..rút ra một phát một cộc heeee..hõng đứa nào dám đếm hết , chụp bỏ túi đi dìa ..heeeee.. trước khi dìa còn được khuyến mãi thêm 1 câu " năm nay lì xì lẻ để đi tìm cái chẳn của mình đi nhé " heeee...nhắc khéo tập 2 !

Bây giờ ngồi đếm từng tờ từng tờ..từng tờ..từng tờ...sao nhiều quá dzậy nè...thôi cất dzô đi ngủ đã mai đếm tiếp khuya òi... hì.hì

Sunday, February 1, 2009

Entry for February 01, 2009

Xuân đến Xuân đi lúc nào chẳng nhớ...
...chỉ nhớ là ngày mai bắt đầu đi cày mà thôi..heee.heeeeee...
Entry cho ngày đầu tháng
Môi nở nụ cười
Lòng thật bình yên
.

Saturday, January 31, 2009

Tản Mạn Cuối Năm


" Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng, được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không "

Một năm nhìn lại với buồn nhiều vui ít, một năm với quá nhiều mất mát , có đôi lúc tưởng chừng như không thể chịu đựng nổi….

Một năm nhìn lại với nhiều cái sợ : sợ tiếng xe cứu thương, sợ mùi bệnh viện, sợ những viên thuốc đủ sắc màu, sợ những đêm không ngủ được và sợ luôn cả tiếng hỏi thăm của bạn bè...

Một năm nhìn lại sợ lắm lòng người dối gian, sợ lắm những con người khẩu phật tâm xà, sợ lắm những đố kỵ ganh đua bon chen trong công việc…

Một năm trôi qua với bao điều phiền muộn và mất mát. Cố đứng dậy và tiếp tục bước đi, cuộc sống luôn tươi đẹp và cuộc đời còn quá dài…cười với cuộc sống hiện tại để thấy cuộc đời còn lắm những niềm vui.

Vui vì đã gặp được những người bạn thật tuyệt vời , đã cùng bạn chia sẽ và góp phần đem niềm vui đến với những mảnh đời cơ nhỡ…đã làm được những điều tuy nhỏ bé nhưng thật nhiều ý nghĩa.

Vui vì đã học hỏi được rất nhiều từ những người bạn mới, ý chí niềm tin nghị lực phi thường từ những người bạn như tiếp thêm sức mạnh cho bản thân.

Một năm mới lại đến, cầu mong sức khỏe bình an đến với tất cả .

Tuesday, January 13, 2009

CÂY HOA & XƯƠNG RỒNG

Nó là một cây hoa nhỏ bé, sống trong một vùng đất màu mỡ. Ngày ngày, nó vui với ong, hát với gió… cuộc sống quá đầy đủ mà nó như cảm thấy thiếu thốn một thứ gì đó rất to lớn. Rồi một ngày kia, cơn gió đến, nói cho nó biết về cuộc sống của những cây xương rồng kia, mỗi ngày là một sự thử thách khắc nghiệt, đấu tranh để sinh tồn. Nó thấy trong lòng mình bỗng lấp đầy được khoảng còn thiếu đó. Nó biết rất rõ mình muốn gì. Nó bảo với gió:

- Gió ơi, tôi muốn đến vùng đất của xương rồng! Gió đem tôi tới đó được không?

Gió ngỡ ngàng:

- Bạn sao thế? Bạn chỉ là một cây hoa nhỏ bé, cuộc sống của bạn là điều mà bao cây xương rồng mong ước, tại sao bạn lại muốn vứt bỏ nó đi??

- Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi cảm thấy nếu tôi cứ mãi ở đây, tôi sẽ sống và chết đi như bao loài hoa khác. Tôi muốn đến vùng đất của xương rồng, khi đó, lúc tôi nở hoa là lúc tôi khẳng định được sự tồn tại của mình. Gió hãy mang tôi theo với.

Rồi nó, cây hoa nhỏ bé, nương nhờ làn gió đi tới nơi mà ở đó nó biết là nơi nó sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của mình. Nó vượt qua bao cánh đồng, bao dãy núi xanh hùng vĩ. Nó rất phấn khích, ca hát cùng gió, tin rằng, đó là sự lựa chọn đúng đắn của mình.

- Này, cây hoa bé nhỏ ơi, tôi biết bạn muốn gì, nhưng cuộc sống ở đó không phải lúc nào cũng như ý bạn muốn được đâu. Nếu bạn buông xuôi, đồng nghĩa bạn thất bại và kết thúc.

- Tôi biết. Nói tôi không sợ thì là nói dối. Nhưng không hiểu sao tôi biết đó là điều mà tôi nên làm.

Rồi nó cảm thấy không khí xung quanh mình ngày một nóng dần, khô héo. Ngay đến cơn gió cũng không còn mát mẻ với nó như xưa nữa. Nó biết, mình đã đến nơi cần đến. Và nó cảm thấy, nó đã biến thành một cây xương rồng nhỏ nhoi, yếu ớt đang chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt.

Nó bắt đầu cuộc sống khắc nghiệt của mình ở vùng đất chỉ toàn cát và đá đó. Sự xuất hiện của nó là một điều gì đó khá mới mẻ đối với các anh xương rồng ở đây. Sự dạn dày sương gió khiến các anh rõ ràng trưởng thành và chín chắn hơn nó nhiều. Mỗi ngày, thấy nó vất vả, cố chắt bóp những làn nước khan hiếm trong bầu trời nóng như thiêu đốt, cố đâm rễ sâu hơn vào mặt đất mà nó biết, bên dưới kia có thứ mà nó cần: NƯỚC... Các anh xương rồng bỗng muốn che chở cho nó, sẵn sàng giúp nó khi nó cần và nhường nó những phần nước ít ỏi. Nó mệt mỏi tiếp nhận những thứ đó và cảm thấy thật may mắn vì có các anh ở đây với nó, cảm thấy chưa bao giờ nó được quan tâm săn sóc như ở đây.

Bỗng một ngày, nó nhận ra, nó đến đây không phải để làm gánh nặng cho người khác. Đến đây không phải để được bảo bọc, dựa dẫm. Mệt lắm, khát lắm. Nhưng nó dần từ chối sự ưu ái mà những người ở đây dành cho nó. Nó muốn các cây xương rồng hiểu, nó làm vậy là vì nó muốn xứng đáng với họ và xứng đáng với tình cảm mà mọi người dành cho nó cũng như nó dành cho mọi người. Nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc cuộc sống của nó càng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Có đôi lúc, ngắm những vì sao đêm sau một ngày mệt mỏi, nó tự hỏi tại sao mình phải cố gắng như thế?? tại sao mình cứ từ chối những gì nhẹ nhành mà lại tự tạo ra những khó khăn cho mình?? Bản chất nó vẫn là một cây hoa nhỏ bé và yếu đuối mà thôi. Liệu nó có vượt qua được không?? Có đôi lúc quá khát và quá mỏi mệt, nó đã muốn bỏ cuộc. Đã nhiều lúc, nó muốn quay trở lại làm cây hoa nhỏ bé đó, nhiều lắm. Nhưng không hiểu sao, nó vẫn cố đi tiếp...

Sunday, December 21, 2008

Hạnh Phúc Có Thể....Lây Nhiễm

TTCT - Một nghiên cứu mới đây cho hay hạnh phúc không chỉ là chuyện riêng của mỗi cá nhân, mà chúng ta có thể “bắt được” hạnh phúc từ bạn bè và các thành viên trong gia đình như một loại virus tình cảm vậy.

Chỉ cần một người trong nhóm cảm thấy vui sướng, các nhà nghiên cứu có thể đo được một sức lan tỏa lũy thừa ba từ niềm vui của người ấy. Nói cách khác, tâm trạng của chúng ta có thể sáng sủa hơn nhờ vào ai đó chúng ta thậm chí chưa từng gặp.

Nhà khoa học về chính trị James Fowler thuộc Trường đại học California, San Diego và là đồng tác giả nghiên cứu với nhà xã hội học Nicholas Christakis đến từ Đại học Harvard nhận xét: “Những gì chúng ta làm và những gì chúng ta cảm thấy sẽ có tác động lan tỏa khắp mạng lưới những mối quan hệ trong xã hội”.

Tính trung bình cứ mỗi cá nhân hạnh phúc trong mạng xã hội của bạn sẽ làm tăng khả năng vui vẻ của bạn lên 9%, và những ảnh hưởng từ việc “bắt được” hạnh phúc của người khác có thể kéo dài đến một năm. Nghiên cứu này đã khảo sát gần 5.000 người trong hơn 20 năm, và vừa được đăng trên trang mạng của Tập san Y Khoa Anh Quốc (British Medical Journal) ngày 4-12-2008.

Những người tham gia nghiên cứu đã liệt kê một danh sách thông tin những bạn bè thân thiết nhất của họ, các thành viên trong gia đình và láng giềng mà tất cả tạo nên mạng lưới 50.000 mối quan hệ xã hội. Fowler và Christakis đã dùng chỉ số phiền muộn của Trung tâm Nghiên cứu dịch tễ (Center for Epidemiological Studies Depression Index) - một bộ các câu hỏi chuẩn mà những nhà tâm lý học vẫn thường dùng đo lường mức độ hạnh phúc - để phân tích niềm vui của những người tham gia nghiên cứu.

Họ nhận thấy khi một ai đó cảm thấy hạnh phúc, người bạn của cá nhân ấy tăng 25% cơ hội cũng sẽ hạnh phúc. Người bạn của người bạn đó thì tăng gần 10% cơ hội và đến lượt một người bạn của người bạn nói trên tăng 5,6% cơ hội. Điều này có nghĩa một tâm trạng tốt của một người lạ có thể nâng đỡ tinh thần của bạn nhiều hơn một chi phiếu gây quỹ trị giá 5.000 USD, thường chỉ làm tăng niềm vui lên có 2% - Fowler và Christakis cho biết.

“Hạnh phúc là một cảm xúc mang tính xã hội mà chúng ta nhận được từ các sự kiện trong xã hội. Có một điều rất đặc trưng là nó trở thành chất kết dính quan trọng cho các mối liên kết xã hội chúng ta có với những người khác - Jack Dovidio, nhà tâm lý học xã hội đến từ Đại học Yale, nói - Hạnh phúc không phải là thuộc sở hữu của mỗi mình bạn”.

Còn gì nữa, tất cả những người hạnh phúc đều có thể giúp những người khác sống khỏe mạnh. Rất nhiều nghiên cứu y gần đây đã gắn hạnh phúc với sức khỏe, kể cả một báo cáo nghiên cứu năm 2006 của Đại học Carnegie Mellon đã cho biết những mẫu người sôi nổi, vui vẻ sẽ ít bị cảm cúm hơn những ai u buồn. Trước đó một nghiên cứu năm 2001 của Đại học Kentucky ở Lexington đã dùng bản viết tay của 180 nữ tu sĩ Công giáo để tìm hiểu tác động của niềm hạnh phúc lên tuổi thọ và có được kết quả: những nữ tu nào dùng nhiều từ mang tính tích cực để mô tả về cuộc sống của họ thì sống lâu hơn khoảng 10 năm so với những người dùng nhiều từ kém vui.

Song dường như bạn không thể “bắt được” hạnh phúc qua điện thoại. Fowler và Christakis nhận thấy hạnh phúc chỉ tác động lên những bạn bè sống cùng trong khoảng 1 dặm. “Với những cảm xúc tình cảm, có vẻ như khoảng cách có vai trò thật sự quan yếu - Fowler nói - Những người bạn ở gần có được, trong khi những người ở xa thì không. Bạn càng ít quan hệ với một ai đó thì càng ít khả năng bắt được niềm hạnh phúc của họ”.

Khám phá về giới hạn địa lý ấy nghe có vẻ khác lạ giữa những người bạn thân nhưng sống xa nhau. Nhưng Fowler cho biết chìa khóa dường như nằm ở chỗ tần suất gặp gỡ, khi những người ở gần với nhau gặp nhau thường xuyên hơn.

Một điều đáng nói hơn nữa là ở khía cạnh ngược lại nếu bạn buồn phiền, chỉ mình bạn gặm nhấm mà thôi. Nỗi buồn không lây lan rõ rệt và đáng tin cậy như hạnh phúc, các nhà nghiên cứu để ý thấy. Nếu trong một nhóm bạn, nỗi buồn có một tác động đáng kể lên các thành viên của nhóm, nhưng với những người khác thì tác động ấy là rất nhỏ.

“Khi buồn chán, bạn thường có khuynh hướng đẩy mọi người ra xa dù biết rằng sự hỗ trợ của cộng đồng là rất tốt” - nhà tâm lý học của Đại học Emory Nadine Kaslow nói. Và chính điều đó ngăn cản sự lan truyền. Tuy vậy, Dovidio cho rằng sự tức giận lại có thể mang tính lây lan trong một nhóm như những gì hạnh phúc làm được.

“Khi chúng ta gần gũi với một ai đó, trên thực tế chúng ta sẽ có khuynh hướng hòa hình ảnh của chúng ta vào cùng” - Dovidio nói. Và sức lan tỏa của niềm vui sẽ giúp gắn kết các mối quan hệ trong một nhóm bạn, ông nói thêm, vì nó tái khẳng định mức độ thân thiết của quan hệ ấy đang nằm ở đâu.

Tóm lại, như Fowler kết luận: “Những niềm vui nho nhỏ mà bạn nghĩ rằng làm cho chính mình hóa ra là cho hàng trăm người khác”.

HOÀI CHI (Theo MSNBC)